Liệt sỹ NGUYỄN VĂN TẤN người con ưu tú của quê hương Thuận Hóa

12/19/2018 10:15:57 AM

Nguyễn Văn Tấn (1954-1979) xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo ở thôn Xuân Canh- xã Thuận Hóa- Tuyên Hóa- Quảng Bình, là anh cả trong gia đình có 7 người con.

LIỆT SỸ NGUYỄN VĂN TẤN

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN

a.PNGNguyễn Văn Tấn (1954-1979) xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo ở thôn Xuân Canh- xã Thuận Hóa- Tuyên Hóa- Quảng Bình, là anh cả trong gia đình có 7 người con. Tháng 5/1972, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ, cầm súng bảo vệ Tổ quốc, anh được biên chế vào Đại đội 2- Tiểu đoàn 44 (Quân khu 4). Sau đó anh vinh dự cùng đơn vị sang làm nhiệm vụ ở chiến trường Lào giúp bạn chống kẻ thù chung.

Trong suốt thời gian công tác, chiến đấu trong đội hình quân tình nguyện ở Lào anh tham gia nhiều trận đấu, giữ nhiều cương vị, ở cương vị nào anh cũng mưu trí và dũng cảm. Anh đã cùng với đơn vị tiêu diệt, bắt sống nhiều tên địch, thu nhiều chiến lợi phẩm. Điển hình như một số trận sau.

Trận đánh tại cầu Xê Phăng Phai (1973): Trên đường hành quân làm nhiệm vụ anh và đồng đội đã đẩy lùi một cuộc tập kích lớn của địch. Sau trận đánh anh được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba và kết nạp vào Đảng cộng sản Việt Nam.

Trận đánh tại bản Na Khăm, xã Tha Mốc (1977): Khi đi kiểm tra gác và các tổ phục kích, tới bản Na Khăm anh nhận được tin báo có một toán địch bên kia sông Mê Kông đang vượt sông bằng bè chuối, anh cùng với chiến sỹ đi cùng đã dùng thuyền đuổi theo bắn chết 2 tên địch, bắt sống 2 tên, thu súng và khai thác được một số thông tin quan trọng.

Tiêu biểu là trận đánh trên đường 13(1979). 15 giờ ngày 26/4/1979, nhận được tin báo từ cơ sở, có một toán địch khá đông đang phục kích ở rừng Khộp trên đường 13, âm mưu tập kích đoàn xe của bạn để cướp hàng. Lúc này ban chỉ huy đơn vị chỉ còn đại đội phó Nguyễn Văn Tấn ở nhà (do chưa dứt cơn sốt rét), các chiến sĩ còn lại hầu hết đang ốm đau. Không chần chừ Nguyễn Văn Tấn vạch phương án tác chiến, vừa đi động viên chiến sĩ vượt qua khó khăn, ốm đau chiến đấu tiêu diệt địch. Mặc dù tương quan lực lượng không cân sức, nhưng bằng mưu trí và dũng cảm, lực lượng ta đã đẩy lùi các cuộc tấn công của địch. Trên đường truy kích, Nguyễn Văn Tấn rơi vào ổ phục kích của 2 tên địch, súng hết đạn, anh đã dùng báng súng quật ngã tên địch gần nhất, cướp vũ khí của nó, nhưng tên địch thứ 2 đã bắn một loạt đạn vào bụng anh. Trước lúc hy sinh anh chỉ kịp nói: “Hãy đuổi theo tiêu diệt chúng, trả thù cho đồng đội, tôi gửi lời chào tất cả”, rồi từ từ nhắm mắt. Trận đánh kết thúc, 20 tên địch đền mạng, 10 tên khác bị thương, nhiều tên bị bắt sống, nhưng Trung úy-Đại đội phó Nguyễn Văn Tấn mãi mãi nằm lại chiến trường, vĩnh biệt đơn vị, bạn bè, những người thân yêu ở quê hương, vĩnh biệt người vợ trẻ và đứa con gái đầu lòng mà anh chưa hề biết mặt. Sau trận đánh anh được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Ba và danh hiệu Chiến sỹ Quyết thắng.

Nguyễn Văn Tấn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Anh đã ngã xuống, cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc, cho nhiệm vụ quốc tế cao cả, xứng đáng là người con của quê hương Tuyên Hóa anh hùng, xứng đáng với những tấm huân chương chiến công và danh hiệu  cao quý: ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN mà Đảng và Nhà nước truy tặng cho anh ngày 25/11/1983.

Đóng góp ý kiến Bản in
Họ và tên
Nội dung hỏi
  Mã xác nhận: 6180

Các Tin đã đăng

Vui học ngày

Lượt truy cập: 404066 lần

Đang online: 9 người